
Cả bọn trong xóm đang ngồi im thin thít dưới nọc rơm. Chúng đang chờ tôi tới!
Bọn nó sốt ruột đợi món cá hố khô để làm mồi nhậu. Mà tôi thì còn đang thổi cho cây củi to tắt lửa để than hồng lên, nướng cá chín vàng, không bị hôi khói.
Tính ra, món cá hố dải ấy là loại cá rẻ tiền, nhiều xương, ít thịt được má tôi sư qua với muối rồi phơi vài nắng cho khô để dành cho những ngày mưa gió không ra chợ được. Cũng chẳng ngon lành gì lắm nhưng nếu ăn chung với bạn bè thì cực vui.
Cũng vì niềm vui này mà khi được má cho tiền trước khi đi theo những chuyến xe tải dài ngày, thằng Hội thể nào cũng tạt qua nhà tôi khoe sự giàu có của nó sau đó hỏi tôi nhà còn cá khô không, để nó còn biết đường đi mua cô ca về, rủ bạn bè trong xóm “nhậu”.
Gọi là nhậu cho có vẻ người lớn và sành điệu chứ thật ra bọn nhóc chín, mười tuổi ngồi thành vòng tròn, cứ mỗi đứa xé một miếng cá nhỏ, uống một ngụm cô ca và xoay vần cho đến hết. Ngày ấy, ngụm cô ca ngọt ngào, tê tê thấm vào cổ họng, mà nếu không phải thằng Hội nhà có điều kiện, cả bọn sẽ chẳng biết được mùi vị nó thế nào.
Tính ra, từ những cuộc “nhậu” ấy đến giờ đã trên dưới 30 năm. Cả bọn có đứa nhớ, đứa quên nhưng riêng tôi nhớ rất kỹ và hay hoài niệm những câu chuyện cũ. Đôi khi cao hứng, tôi còn kể cho các con nghe về chú Hội nhà giàu. Mấy đứa nhỏ thích thú lắng nghe và một lúc còn tròn mắt hỏi lại:
- Giờ chú nhà giàu có còn giàu không mẹ?
- Không con, qua nhiều biến cố, nhà chú nhà giàu không giàu nữa. Dù vậy, chú vẫn là người rất tốt bụng.
Ở gần nhà nhau nên tôi biết, dạo ba má thằng Hội lỗ lã nghề xe tải, dù đã bán hết nhà cửa nhưng nợ nần vẫn còn. Nó được cho căn nhà nhỏ trên đất ông bà nội, cuộc sống cũng phải giật gấu vá vai mới nuôi được 3 đứa con còn nhỏ. Dù vậy, chẳng thấy nó than vãn hay so sánh với ngày trước; vẫn vui vẻ hỏi han, trò chuyện thân tình khi chúng tôi gặp nhau.
Mỗi bận về làng, ngồi hàng giờ với bạn bè cũ, bao kỷ niệm thơ bé cứ sống lại như mới hôm qua. Và đáng quý là, qua nhiều thăng trầm, thằng Hội, vẫn ấm áp như thời là cậu bé, mẹ cho 2.000 đồng mua chai cô ca mang đến nọc rơm nhà tôi và rủ cả xóm cùng nhậu. Cả đám xoay vần cái chai, mỗi đứa húp một ngụm rồi khà lên rõ to.
BẢO HÀ