Nao nao tháng Chạp

Chủ nhật - 17/01/2021 02:03
Tháng Chạp rất đặc biệt. Nó là tháng cuối cùng trong quỹ thời gian dằng dặc mười hai tháng. Cũng không biết tự bao giờ, tôi đã có ý so sánh, dù hơi… khập khiễng, tháng Chạp giống đứa con út trong gia đình.
Nao nao tháng Chạp

Tháng Chạp rất đặc biệt. Nó là tháng cuối cùng trong quỹ thời gian dằng dặc mười hai tháng. Cũng không biết tự bao giờ, tôi đã có ý so sánh, dù hơi… khập khiễng, tháng Chạp giống đứa con út trong gia đình. Cũng không biết tại sao, không biết ý nghĩ này có sai không nhưng tôi thấy thú vị, mỗi khi nghĩ về tháng Chạp, tôi liên tưởng ngay đến hình ảnh mẹ thường xoa đầu em út xuýt xoa “được út nhờ thua út chịu”, rồi thấy tháng Chạp cũng na ná vậy.

 

Tháng Chạp trọn vẹn, viên mãn khi những tháng trước công việc thuận buồm xuôi gió, gia sự an yên. Và ngược lại, tháng Chạp chật vật, lúng túng khi những tháng anh chị mọi sự không được gọn gàng, suôn sẻ. Nhưng có một điều chắc chắn, dù đủ đầy hay túng thiếu thì tháng Chạp vẫn rộn ràng, vẫn khiến lòng có cảm giác nao nao.

 

Luôn là như vậy, không rộn ràng nao nao không phải tháng Chạp. Mỗi độ tuổi sẽ “nao nao” một kiểu. Người lớn không nôn nao mong Tết nhưng tâm lý vẫn muốn mọi thứ phải thật tươm tất trước khi cánh cửa năm cũ khép lại. Vì thế nên ai cũng khẩn trương, sự khẩn trương dù thầm lặng thì đó vẫn là một biểu hiện của “nao nao tháng Chạp”.

 

Nhưng dễ nhận ra nhất là trẻ nhỏ, đầu trên xóm dưới, giữa sân trường, ở đâu cũng rộn ràng sôi nổi, đứa trẻ nào cũng nao nao gọi Tết.

 

Tháng Chạp, ưu tiên số một của trẻ nhỏ là quần áo mới. Cá là không chỉ tôi mà trẻ con trong xóm đứa nào cũng vậy. Ríu ra ríu rít theo mẹ ra chợ lựa vải, chọn màu và hí hửng khi được dẫn đến cô thợ may. Đứng để lấy số đo mà sung sướng quá, ưỡn ngực hóp bụng để bị chị thợ may đập một phát vào mông bảo, đứng cho thẳng thớm lại coi! Tháng Chạp nao nao niềm vui áo mới.

 

Vui cực kỳ, cứ trông ngóng để được hít thật sâu, thật mạnh mùi vải mới. Phấn chấn cười toe khi được ướm thử đồ mới và cứ hai ba bữa lại nao nao lén mẹ mở tủ thăm chừng. Nghĩ mắc cười, bộ đồ, dù biết chắc đang móc trong tủ nhưng cứ lén dòm, chị Hai trêu: cứ mở tủ miết, ăn trộm số nó không lấy mà mày canh quá coi chừng nó cuỗm mất á. Tôi cười bẽn lẽn. Hổng canh sao được. Đợi mãi đến Tết mới có bộ đồ mới mà.

 

Không chỉ đồ mới, mọi thứ của tháng Chạp đều dễ dàng cho cảm giác nao nao. Nhìn những hàng gừng xanh mượt, nghĩ đến mùi thơm vừa ngọt vừa cay của chảo mứt gừng đang bắc trên lò than lại thấy bồn chồn. Không nén được sự nao nao, lật đật chạy vô nhà hỏi, mẹ ơi, chừng nào nhà mình làm mứt gừng? Chưa hết, mỗi buổi học về, đi ngang vườn hoa nhà cô Bốn, quan sát những cây hoa rồi nôn nao, cứ sợ hoa nở trật Tết nên đếm lay ơn đã được mấy lá. Tóm lại, tháng Chạp, sự rộn ràng đã ở cảnh giới đỉnh điểm, nhìn góc nào cũng thấy chậm lụt rồi lòng dạ nao nao, trong đầu luôn có ý niệm, chỉ sợ không kịp Tết.

 

* * *

 

Tháng Chạp, dù năm đó mùa màng yên ổn hay thất bát thì cảm giác nao nao vẫn hiện diện trên gương mặt mỗi người tôi gặp, đặc biệt đọng nhiều trên những khuôn mặt trẻ thơ. Vậy đấy, đứa trẻ nào cũng nao nao ngóng Tết để khi tới tuổi làm mẹ, khi đã thấm thía bộn bề tháng Chạp mới thấy thương mẹ hơn.

 

BÍCH NHÀN

Nguồn tin: baophuyen.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây